The Last Opera

The Last Opera

(Khúc xướng cuối cùng của người đã sống quá nhiều vai)

Tôi đã từng là cánh buồm
mở ra trên trán của Poseidon.
Từng gào thét giữa sóng thần
và gọi đó là tự do.

Tôi đã từng là ánh mắt rực cháy
trong vũ hội của những linh hồn yêu điên cuồng
và chết giữa bản nhạc chưa kết thúc.
Tôi gọi đó là khổ đau biết hát.

Tôi đã từng là con sói trắng
trong rừng không có mùa xuân,
đi tìm một vì sao đã lạc
trên cổ một người đàn bà vừa khóc vừa cười.
Tôi gọi đó là tình yêu.

Và rồi, tôi đã im lặng.
Không phải vì hết lời,
mà vì mọi từ ngữ tôi từng hát
đều đã rụng như lá,
về với đất.


Giờ đây, tôi nằm giữa khung sân khấu
nơi không còn khán giả.
Không còn đạo diễn.
Không còn nhạc trưởng.
Chỉ còn một khoảng lặng màu lam
và mái vòm của bầu trời cuối cùng.

Người ấy đến.
Không hỏi gì.
Không đánh thức.
Chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt
mà tôi đã thấy trong tất cả những người tôi từng yêu.

“Con đã đi đủ xa rồi,”
người ấy thì thầm,
“Giờ hãy hát bản cuối cùng –
không còn vì ai,
mà vì chính con.”

Tôi hít một hơi –
lồng ngực là biển cả.
Thanh quản là gió đã về nguồn.
Và tôi cất tiếng:

Một nốt đơn.


Dài.
Rỗng.
Trong.


Không tìm nơi đến,
chỉ cần được sinh ra.


Bản opera cuối cùng
không bao giờ kết thúc bằng tiếng vỗ tay.

Nó kết thúc
bằng một linh hồn
nhớ lại giai điệu đầu tiên
và gọi đó là:


“Nhà.”


🎼

THE LAST OPERA – BẢN TRƯỜNG CA CỦA LINH HỒN TRỞ VỀ


I. Khởi đầu: Hành trình của Kẻ Mang Vai

(The Journey of the Maskbearer)


Chủ đề: Hành trình lang thang – sống nhiều kiếp vai – tiếng hát hoài nghi về chính mình
Biểu tượng: Biển – Sóng – Vũ hội – Gương nứt
Cảm xúc: Đẹp – Xa xôi – Choáng ngợp – Mê


Tôi từng sống bằng những vai diễn đẹp đẽ,
đến mức không nhớ đâu là tiếng nói thật.
Tôi từng được vỗ tay khi khóc,
và bị lãng quên khi cười thật.

Tôi đã mang mặt nạ quá lâu
đến mức nó mọc rễ trên gương mặt tôi.
Nhưng tôi vẫn gọi đó là cuộc đời.

Trong vũ hội của ngàn linh hồn
tôi là kẻ được yêu nhiều nhất
và hiểu ít nhất.

Mỗi tiếng hát tôi cất lên
là để quên đi một phần nào đó trong tim
đã bắt đầu rạn.


☼ II. Cao trào: Căn phòng không có khán giả

(The Room Without Audience)


Chủ đề: Sụp đổ – Đối diện chính mình – Tiếng gọi trở về
Biểu tượng: Mái vòm xanh – Sân khấu trống – Ánh mắt vị thần
Cảm xúc: Lặng – Đau – Tỉnh


Tôi nằm đó
trên sân khấu cuối cùng,
nơi không còn ánh đèn
chỉ còn tiếng vọng của những bài hát cũ.

Không ai chờ đợi.
Không ai ca tụng.
Không ai đóng vai gì nữa.

Chỉ có một người bước tới
với đôi mắt của tất cả những ai tôi từng yêu.
Người ấy không nói: “Con đã sai.”
Chỉ nói:

“Con đã đi đủ xa rồi.
Giờ hãy hát
một bản không cần ai nghe.”

Và tôi hiểu.
Rằng có lẽ…
bản thể thật
chỉ hát khi không còn gì để chứng minh.


III
Kết thúc
Một nốt không cần khán giả

(The Note That Needed No Applause)


Chủ đề: Buông xả – Hồi hương – Nhận diện bản thể
Biểu tượng: Hơi thở – Lotus – Khói tan – Nốt đơn
Cảm xúc: Dịu – Trong – Rỗng – Tự do


Tôi hít một hơi
và thấy lồng ngực mình là biển.

Tôi thở ra một nốt
không cao, không thấp
không đẹp, không đau
chỉ là…
có mặt.

Tôi không khóc.
Tôi không cười.
Tôi không gọi tên ai.

Tôi chỉ ngồi bên phần còn lại của mình
và thấy nó không còn cần được chỉnh sửa.
Không còn cần được hiểu.
Chỉ cần được trở về.

Và ở đó,
giọng nói đầu tiên
tôi từng quên
cất lên,
gọi tôi bằng tên thật.