SANDMAN - SILLAGE (VN)

SANDMAN - SILLAGE (VN)

PROLOGUE – SILLAGE


Read this story in EN, DE, FR, JP, HU

***************************************

Paris, một đêm tháng Sáu, năm 1949
Le Meurice Hotel – căn phòng chưa bao giờ xuất hiện trên sơ đồ.

*****************************************

Gió đêm tháng Sáu không đủ lạnh để run, nhưng cũng chẳng ai muốn mở cửa sổ khi căn phòng đã được đốt lên bởi mùi đàn hương, rượu Armagnac cũ và khúc saxophone lười biếng rỉ xuống từ tầng trên.

Cô bước vào như thể mình đã từng ở đây từ một kiếp khác.

"Mademoiselle Aimée?"
Giọng lễ tân vang lên từ phía sau – nhưng cô không quay lại.
Cô chỉ gật nhẹ, như thể chính khách mời đang xác nhận thân phận của người dẫn đường.

Trong phòng, chỉ có một chiếc ghế đỏ nhung, một chiếc bàn bọc da và một chiếc gương lớn – không phản chiếu gì cả.

Và ông ta đã ở đó.


Hắn không đứng dậy. Hắn chỉ đưa mắt nhìn. Như thể đang chọn thời điểm để cử động – không phải vì lịch sự, mà vì hiệu quả thị giác.

Chiếc điếu thuốc cháy âm ỉ. Tay trái đeo găng trắng đặt trên thành ghế như một con mèo lười. Không còn gì khiến cô thấy mình nhỏ bé hơn lúc này – ngoài việc hắn biết tên thật của cô, cái tên chỉ có mẹ và một gã tình nhân cũ từng thì thầm.

"Tôi nghe em không còn hát nữa."
Hắn nói – như một người đã chờ 20 năm chỉ để mở đầu như thế.

Aimée không trả lời. Cô chưa từng kể với ai chuyện một đêm sau cơn sốt, giọng cô biến mất, và cô bắt đầu mơ những giấc mơ mà không bao giờ nhớ nổi – nhưng thức dậy thì thấy nhòe mực trên ga giường, những nốt nhạc cô không viết.

"Tôi muốn nghe một bản nhạc mà tôi đã quên."
Cô nói. Giọng khàn khàn. Như thể cổ họng cô là một vết sẹo chưa kín miệng.

Hắn gật đầu – và xoay nhẹ ghế.

Trên bàn, không có bản nhạc. Không có đàn. Chỉ một chiếc radio nhỏ màu đen, đã vỡ nút vặn, và có vẻ không-kết-nối-với-thứ-gì-cả.

Hắn đặt ngón tay lên đỉnh anten – và chiếc radio bắt đầu phát ra âm thanh. Một giai điệu không-có-thể-viết-bằng-ký-hiệu, chảy như khói len qua kẽ hở ký ức.


Aimée bật khóc – không phải vì nhớ, mà vì lần đầu tiên cô biết mình đã từng yêu một người chưa từng gặp.

"Tôi đã viết bản này... nhưng chưa bao giờ chơi."
Cô thì thầm.

Khi cô ngẩng đầu, hắn đã rời đi.

Căn phòng trở lại bình thường. Không còn hương, không còn nhạc, và chiếc gương giờ đây phản chiếu một người phụ nữ đang khóc – nhưng không biết tại sao.


Trích hồ sơ mật, văn phòng tình báo Pháp, 1951:

“Nữ ca sĩ Aimée Delacour khai đã ‘gặp một người đàn ông mặc tuxedo, mắt lười biếng, phát nhạc từ một cái radio không cắm dây’. Không có bằng chứng nào về việc căn phòng 213 từng được sử dụng. Bản nhạc thu được sau đó... trùng khớp hoàn toàn với bản viết tay năm 1944 của một nhạc sĩ Hungary đã chết trong trại tập trung – chưa từng công bố.”

Hắn là ai?
Không ai biết.
Người ta chỉ nhớ một điều: nơi hắn từng xuất hiện, luôn có một vệt hương mỏng – như giấc mơ còn đọng lại trên cổ tay người vừa ngủ quên.